Dám hạnh phúc _ dam hanh phuc
Dam hanh phuc
Đây đáng lẽ sẽ là một chuyến thăm vui vẻ, tràn đầy tình thân. “Nếu lần tới có dịp, tôi sẽ không tới để phản bác gì hết mà chỉ tới với tư cách là một người bạn không thể thay thế.” Đúng là khi chia tay ngày hôm đó, chàng thanh niên đã nói những lời như vậy.* Tuy nhiên, giờ đây, sau ba năm, anh lại tới thăm thư phòng của triết gia với một mục đích hoàn toàn khác. Chàng thanh niên run rẩy trước sự thật lớn lao mà mình định giãi bày, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Triết gia:
Nào, cậu sẽ nói cho tôi biết chứ?
Chàng thanh niên:
Vâng. Lý do tôi lại tới thư phòng này ấy mà, thật tiếc là không phải để hâm nóng tình bạn với thầy. Thầy hẳn rất bận rộn, tôi cũng không phải là người thừa thời gian. Đương nhiên, tôi tới đây vì chuyện cấp bách rồi.
Triết gia:
Hẳn là vậy.
Chàng thanh niên:
Tôi cũng đã suy nghĩ. Băn khoăn, trăn trở rất nhiều và rồi đã hiểu ra. Và hôm nay tôi tới đây để nói với thầy quyết định quan trọng mình đã đưa ra sau khi suy nghĩ kỹ. Tôi biết thầy bận nhưng xin thầy hãy dành thời gian cho tôi đêm nay. Bởi có lẽ đây sẽ là chuyến thăm cuối cùng của tôi.
Triết gia:
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Chàng thanh niên:
… Thầy còn chưa hiểu sao? Vấn đề mà tôi đã khổ sở đến thế mới quyết định được, đó là có nên từ bỏ Adler hay không.
Triết gia:
Ồ!
Chàng thanh niên:
Nếu đi từ kết luận thì tư tưởng của Adler là lừa lọc. Hết sức dối trá. Mà không, tôi buộc phải nói đó là tư tưởng nguy hiểm gây tổn hại cho con người. Tin tưởng ông ấy là quyền tự do của thầy, nhưng xin thầy hãy cố gắng im lặng khi tôi nói. Với suy nghĩ đó trong lòng, tôi đã quyết định đêm nay sẽ là chuyến thăm cuối cùng để tôi từ bỏ Adler ngay trước mặt thầy.
Triết gia:
Hẳn đã xảy ra chuyện gì đó mới khiến cậu quyết định như vậy nhỉ?
Chàng thanh niên:
Tôi sẽ bình tĩnh kể lại đầu đuôi. Trước hết, thầy còn nhớ cái ngày cuối cùng khi chúng ta chia tay nhau ba năm trước không?
Triết gia:
Tất nhiên là tôi nhớ chứ. Đó là một ngày mùa đông tuyết phủ trắng xóa.
Chàng thanh niên:
Đúng vậy. Một đêm trăng tròn, bầu trời trong xanh. Được tư tưởng Adler cảm hóa, ngày hôm đó, lần đầu tiên, tôi đã tiến một bước dài. Nghĩa là, tôi đã bỏ công việc ở thư viện trường đại học, nhận công việc dạy học tại trường trung học cơ sở trước đây mình từng học. Với mong muốn thực hành một chương trình giáo dục dựa trên tư tưởng của Adler, để mang ánh sáng tới cho càng nhiều trẻ em càng tốt.
Triết gia:
Đó quả là một quyết tâm tuyệt vời!
Chàng thanh niên:
Vâng. Hồi đó, tôi đã cháy hết mình cho lý tưởng. Không thể giữ riêng cho mình một tư tưởng tuyệt vời, một tư tưởng có thể thay đổi hẳn thế giới như thế này được. Phải chia sẻ với nhiều người hơn nữa. Vậy, tôi sẽ chia sẻ với ai đây…? Chỉ có kết luận duy nhất. Những người cần biết về Adler không phải là những người lớn đã bị vấy bẩn. Truyền đạt cho những đứa trẻ là chủ nhân của thế hệ tiếp theo sẽ giúp tư tưởng đó phát triển. Đó chính là sứ mệnh được giao phó cho mình… Tôi đã cháy đến suýt bị bỏng như thế đấy.
Triết gia:
Tôi thấy rồi. Cậu dùng thời quá khứ để nói về điều đó nhỉ?
Chàng thanh niên:
Đúng vậy, đó hoàn toàn là chuyện quá khứ. Không, xin thầy đừng hiểu lầm. Không phải là tôi thất vọng với các học trò của mình đâu. Càng không phải tôi thất vọng với nền giáo dục mà từ bỏ. Tôi chỉ thất vọng với Adler, nghĩa là thất vọng với thầy thôi.
Triết gia:
Tại sao thế?
Chàng thanh niên:
Trời, thầy hãy đặt tay lên trái tim rồi tự hỏi điều đó ấy! Tư tưởng của Adler chỉ là lý thuyết suông trên giấy, chẳng giúp ích được gì trong xã hội hiện đại cả! Đặc biệt là phương châm giáo dục “không được khen ngợi cũng không được mắng mỏ”. Tôi phải nói trước là tôi đã rất tôn trọng phương châm đó. Tôi không hề khen ngợi, cũng chẳng mắng mỏ. Dù học trò có đạt điểm thi tối đa, dọn dẹp lớp học sạch sẽ, tôi cũng không khen ngợi. Học trò quên làm bài tập, làm ồn trong lớp, tôi cũng không mắng mỏ. Thầy nghĩ, kết quả chuyện gì đã xảy ra?
Triết gia:
… Lớp học trở nên náo loạn phải không?
Chàng thanh niên:
Chính xác! Thực ra, giờ nghĩ lại thì điều đó là hiển nhiên thôi. Tôi thật ngốc khi mắc phải cái bẫy lừa dối rẻ tiền.
Triết gia:
Thế rồi cậu làm gì?
Chàng thanh niên:
Khỏi phải nói. Tôi đã chọn cách phê bình nghiêm khắc những học sinh quậy phá. Tất nhiên thầy sẽ coi thường và khẳng định đó là cách giải quyết ngu ngốc. Nhung tôi không phải người mải mê với triết học, chìm đắm trong ảo tưởng. Tôi là một nhà sư phạm sống trong thế giới hiện thực, có trách nhiệm với giáo dục học đường, có trách nhiệm với sinh mệnh và cuộc đời của các học trò. Hơn nữa, “hiện thực” trước mắt cứ từng khắc, từng khắc trôi đi, không hề đợi ai dù chỉ một giây! Không thể khoanh tay đứng nhìn được!
Triết gia:
Thế có hiệu quả không?
Chàng thanh niên:
Tất nhiên, để đến nước đó mới mắng mỏ thì cũng chẳng ích gì. Vì bọn trẻ đã nhờn, coi tôi là “kẻ yếu đuối”… Thực lòng mà nói, thậm chí có lúc tôi thấy ghen tị với những giáo viên ở cái thời được phép dùng hình phạt lên thân thể đấy.
Triết gia:
Cậu có vẻ mất bình tĩnh!
Chàng thanh niên:
Tôi xin nói thêm để thầy không hiểu nhầm, tôi không hề “tức giận” vì bị dồn ép cảm xúc quá mức. Tôi chỉ “mắng” theo lý trí vì coi đó là biện pháp giáo dục cuối cùng thôi. Nói cách khác, tôi đang sử dụng loại kháng sinh có tên là mắng mỏ.
Triết gia:
Cậu nói là vì thế mà cậu muốn từ bỏ Adler?
Chàng thanh niên:
Đây chỉ là một ví dụ dễ hiểu thôi. Đúng là tư tưởng Adler tuyệt vời thật. Nó đã làm nhân sinh quan của tôi dao động, khiến tôi cảm thấy bầu trời âm u mở ra và cuộc đời tôi thay đổi. Thậm chí tôi còn nghĩ đó là chân lý không thể phủ nhận của thế giới… Tuy nhiên, điều đó chỉ đúng trong thư phòng này thôi! Khi mở cánh cửa này, bước ra ngoài thế giới hiện thực, tư tưởng của Adler lại quá ngây ngô. Đó không phải là quan điểm có thể đối diện với thực tại mà chỉ là lý tưởng sáo rỗng. Thầy chỉ đang chìm đắm trong ảo tưởng, nhào nặn ra một thế giới phù hợp với mình trong thư phòng này thôi. Thầy chẳng biết gì về thế giới thực sự, một thế giới muôn hình vạn trạng cả!
Triết gia:
Tôi hiểu… Rồi sao nữa?
Chàng thanh niên:
Kiểu giáo dục không khen ngợi cũng chẳng mắng mỏ, bỏ mặc học trò của mình dưới danh nghĩa tính tự chủ, chẳng qua chỉ là bỏ bê công việc trong vai trò của một nhà sư phạm thôi! Từ giờ trở đi, tôi sẽ đối diện với bọn trẻ theo một cách khác hẳn với Adler. Không cần biết như thế có “đúng” hay không. Nhưng tôi buộc phải làm vậy. Tôi sẽ khen ngợi cũng như sẽ mắng mỏ. Đương nhiên, cũng có khi buộc phải đưa ra những hình phạt nghiêm khắc.
Triết gia:
Vậy cậu sẽ không từ bỏ nghề giáo?
Chàng thanh niên:
Tất nhiên rồi! Chắc chắn không có chuyện tôi từ bỏ con đường dạy học. Bởi đó là con đường tôi đã chọn và đó là lối sống chứ không phải nghề nghiệp.
Triết gia:
Nghe cậu nói vậy là tôi yên tâm rồi.
Chàng thanh niên:
Thầy coi đây không phải chuyện của mình sao?! Nếu tiếp tục theo nghề giáo, tôi buộc phải từ bỏ Adler tại đây! Nếu không, sẽ thành ra rũ bỏ trách nhiệm của giáo viên, bỏ mặc học trò của mình… Nào, đây chính là lưỡi dao kề cổ họng thầy. Thầy sẽ trả lời sao đây?
Mục lục
TÁC GIẢ
PHẦN MỞ ĐẦU
PHẦN THỨ NHẤT: NGƯỜI KHÁC XẤU XA, TA TỘI NGHIỆP
TÂM LÝ HỌC ADLER CÓ PHẢI LÀ TÔN GIÁO?
MỤC TIÊU CỦA GIÁO DỤC LÀ “TỰ LẬP"
TÔN TRỌNG NGHĨA LÀ “NHÌN NHẬN NGƯỜI ĐÓ NHƯ CHÍNH HỌ" HÃY QUAN TÂM TỚI “NHỮNG ĐIỀU NGƯỜI KHÁC QUAN TÂM"
NẾU CÓ “CÙNG MỘT TRÁI TIM VÀ CÙNG MỘT CUỘC ĐỜI" LÒNG CAN ĐẢM DỄ LÂY, SỰ TÔN TRỌNG CŨNG DỄ LÂY LÝ DO THỰC SỰ CỦA VIỆC "KHÔNG THỂ THAY ĐỔI"
“HIỆN TẠI" CỦA CẬU SẼ QUYẾT ĐỊNH QUÁ KHỨ NGƯỜI KHÁC XẤU XA, TA TỘI NGHIỆP
KHÔNG CÓ “PHÉP MẦU" TRONG TÂM LÝ HỌC ADLER
PHẦN THỨ HAI: TẠI SAO LẠI PHỦ ĐỊNH “THƯỞNG PHẠT"?
LỚP HỌC LÀ QUỐC GIA DÂN CHỦ
KHÔNG ĐƯỢC KHEN NGỢI CŨNG KHÔNG ĐƯỢC MANG MỎ MỤC ĐÍCH CỦA HÀNH ĐỘNG QUẬY PHÁ LÀ GÌ?
CĂM GHÉT TÔI ĐI! VỨT BỎ TÔI ĐI!
NẾU “PHẠT” LIỆU “TỘI" CÓ MẤT ĐI
SỰ GIAO TIẾP MANG TÊN BẠO LỰC GIẬN DỮ ĐỒNG NGHĨA VỚI MẢNG MỎ
CÓ THỂ TỰ LỰA CHỌN CUỘC ĐỜI
PHẦN THỨ BA: TỪ NGUYÊN LÝ CẠNH TRANH ĐẾN NGUYÊN LÝ HỢP TÁC
HÃY PHỦ ĐỊNH “DẠY BẰNG CÁCH KHEN
KHEN THƯỞNG SẼ SINH RA CẠNH TRANH CĂN BỆNH CỦA TẬP THỂ
CUỘC ĐỜI BẮT ĐẦU TỪ SỰ "KHÔNG TRỌN VẸN CAN ĐẢM "LÀ CHÍNH MÌNH"
HÀNH ĐỘNG QUẬY PHÁ ĐÓ HƯỚNG VỀ “CẬU"
TẠI SAO CON NGƯỜI LẠI MUỐN TRỞ THÀNH "ĐẤNG CỨU THẾ" GIÁO DỤC KHÔNG PHẢI “CÔNG VIỆC" MÀ LÀ “QUAN HỆ BẠN BÈ"
PHẦN THỨ TƯ: HÃY CHO ĐI, NẾU KHÔNG SẼ KHÔNG ĐƯỢC NHẬN LẠI MỌI NIỀM VUI ĐỀU BẮT NGUỒN TỪ QUAN HỆ GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI TÍN DỤNG HAY TIN TƯỞNG?
TẠI SAO “CÔNG VIỆC" LẠI TRỞ THÀNH NHIỆM VỤ CUỘC ĐỜI
NGHỀ NGHIỆP KHÔNG CÓ SANG HÈN
QUAN TRỌNG LÀ SỬ DỤNG NHỮNG GÌ ĐƯỢC TRAO CHO NHƯ THẾ NÀO CẬU CÓ BAO NHIÊU BẠN THÂN?
“TIN TƯỞNG" TRƯỚC
CON NGƯỜI VĨNH VIỄN KHÔNG THỂ HIỂU NHAU
"NHỮNG NGÀY BÌNH THƯỜNG" LÀ THỬ THÁCH CUỘC ĐỜI
TRAO ĐI RỒI SẼ NHẬN ĐƯỢC
PHẦN THỨ NĂM: HÃY CHỌN CUỘC ĐỜI YÊU THƯƠNG KHÔNG THỂ "RƠI VÀO TÌNH YÊU
TỪ "NGHỆ THUẬT ĐƯỢC YÊU" THÀNH "NGHỆ THUẬT YÊU"
TÌNH YÊU LÀ “NHIỆM VỤ DO HAI NGƯỜI THỰC HIỆN HÃY THAY ĐỔI “CHỦ NGỮ” CỦA CUỘC ĐỜI TÌNH YÊU DÀNH CHO "AI
LÀM THẾ NÀO ĐỂ GIÀNH ĐƯỢC TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ
CON NGƯỜI SỢ YÊU
KHÔNG CÓ NGƯỜI YÊU ĐỊNH MỆNH
TÌNH YÊU LÀ "SỰ QUYẾT ĐOÁN
HÃY LỰA CHỌN LẠI LỐI SỐNG
HÃY CỨ TIẾP TỤC ĐƠN GIẢN
GỬI NHỮNG NGƯỜI BẠN SẼ XÂY DỰNG THỜI ĐẠI MỚI