Cá cược với tình yêu _ Ca cuoc voi tinh yeu
Ca cuoc voi tinh yeu
Chương 1
Ngày xửa ngày xưa, Minerva Dobbs nghĩ thầm khi đứng giữa một quầy bar ồn ĩ dành cho thanh niên thành thị, thế giới đầy rẫy những người đàn ông tốt. Cô nhìn khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông mà cô định đưa tới dự đám cưới của gái mình và nghĩ, Những ngày đó đã qua rồi.
“Đối với anh thì mối quan hệ này chẳng ra gì hết,” David nói.
Mình có thể chọc cái que khuấy rượu này xuyên qua tim anh ta, Min nghĩ. Cô sẽ không làm thế, tất nhiên rồi. Cái que chỉ làm bằng nhựa và còn lâu mới đủ nhọn. Bên cạnh đó, người ta không làm những việc như vậy tại Bắc Ohio. Một khẩu súng cưa nòng, thế mới đúng điệu.
“Và cả hai ta đều biết tại sao,” David tiếp tục.
Chắc anh ta còn không biết là mình đang cáu kỉnh; anh ta hẳn luôn nghĩ mình thật bình tĩnh và đúng mực. Ít nhất thì mình cũng biết là mình đang giận dữ, Min nghĩ. Cô để cơn giận dữ bao quanh mình, và nó khiến cả người cô nóng lên, nhiều hơn tất cả những gì David từng làm được.
Ở bên kia phòng, một ai đó ở quầy bar hình bánh xe roulette rung chuông. Một điểm nữa chống lại David: Anh ta đang đá cô tại một quán rượu theo chủ đề. The Long Shot(1) . Chỉ nội cái tên thôi hẳn đã phải cảnh báo cô trước.
“Anh rất tiếc, Min,” David nói, rõ ràng là không có vẻ như thế.
Min khoanh tay lại trên chiếc áo vest kẻ ca-rô xám để cô không thể đánh anh ta. “Có phải vì em không về nhà với anh tối nay không? Hôm nay là thứ Tư. Ngày mai em phải làm việc. Ngày mai anh phải làm việc. Em đã trả tiền đồ uống của em rồi.”
“Không phải vậy.” David tỏ ra vẻ thật cao ngạo và bị tổn thương theo kiểu mà duy nhất chỉ có những kẻ cao lớn, ngu muội và tự cao tự đại mới bày ra được. “Em không có bất kỳ cố gắng nào để khiến cho mối quan hệ của chúng ta tốt đẹp thêm, tức là…”
Tức là chúng ta đã hẹn hò được hai tháng và tôi vẫn chưa ngủ với anh. Min không nghe anh ta nói nữa, và nhìn quanh đám đông đang nói lao xao. Nếu mình có một loại thuốc độc không thể bị phát giác thì bây giờ mình có thể bỏ vào đồ uống của anh ta và những người mặc vest kia sẽ không một ai chú ý hết.
“… và anh cũng nghĩ rằng, nếu chúng ta có bất kỳ một tương lai nào, thì em cũng nên góp sức,” David nói.
Ồ, Tôi đã không đấy, Min nghĩ, cũng có nghĩa là David đã đúng một điểm. Tuy vậy, thiếu tình dục không thể là lời bào chữa cho việc đá cô ba tuần trước khi cô phải mặc một chiếc áo phù dâu khiến cô trông giống như một nàng chăn cừu béo ị, điên rồ. “Tất nhiên chúng ta có tương lai, David,” cô cố gắng dằn cơn giận lại. “Chúng ta có nhiều kế hoạch. Ba tuần nữa Diana sẽ cưới. Anh được mời tới dự đám cưới. Tới bữa tối tổng duyệt. Tới bữa tiệc độc thân. Anh sắp sửa bỏ lỡ những vũ công thoát y đấy, David.”
“Đó là tất cả những gì em nghĩ về anh sao?” Giọng của David cao vút lên. “Anh chỉ là một bạn hẹn tới đám cưới của em gái em à?”
“Tất nhiên là không,” Min nói, “Cũng như em chắc chắn rằng đối với anh, em có ý nghĩa nhiều hơn là một người để ngủ cùng.”
David há miệng ra và rồi lại khép vào. “Ừm, tất nhiên. Anh không muốn em nghĩ rằng chuyện này phản ánh con người em. Em thông minh, em thành công, em chín chắn…”
Min lắng nghe, biết rằng Em xinh đẹp, em mảnh mai sẽ không đến. Giá mà anh ta bị đau tim nhỉ. Chỉ bốn phần trăm những cơn đau tim ở đàn ông xảy ra trước tuổi bốn mươi, nhưng nó có thể xảy ra. Và nếu anh ta chết, kể cả mẹ cô cũng không thể trông đợi cô đưa anh ta đến đám cưới được.
“… và em sẽ là một người mẹ tuyệt vời,” David kết thúc.
“Cảm ơn,” Min nói, “Thật vô cùng không lãng mạn.”
“Anh đã nghĩ chúng ta sẽ đi đến một kết cục tốt đẹp, Min à,” David nói.
“Phải rồi,” Min nhìn quanh quầy bar lòe loẹt. “Đến những nơi như thế này đây.”
David thở dài và nắm tay cô. “Anh chúc em những điều tốt lành nhất, Min. Giữ liên lạc nhé.”
Min rụt tay lại, “Anh không cảm thấy tay trái đau(2) tí nào à?”
“Không,” David cau mày với cô.
“Đáng tiếc,” Min nói, và đi về chỗ các bạn của cô, đang theo dõi họ từ đầu phòng bên kia.
“Hắn ta nhìn còn tức tối hơn bình thường,” Liza nói, trông cô thậm chí còn cao và hấp dẫn hơn thường ngày khi cô đứng dựa vào chiếc máy hát tự động, mái tóc rực lửa dưới ánh đèn.
David hẳn sẽ không đối xử với Liza nhẫn tâm như thế. Anh ta chắc hẳn sẽ sợ hãi, cô ấy có thể sẽ chặt tay chặt chân anh ta ra. Phải giống Liza hơn, Min nghĩ và bắt đầu gạt các thẻ bài hát trong hộp.
“Cậu có buồn vì hắn không?” Bonnie nói từ phía bên kia của Min, mái đầu vàng của cô ngẩng lên trong lo lắng. David hẳn cũng sẽ không bỏ rơi Bonnie. Không ai có thể xấu tính với Bonnie bé nhỏ, ngọt ngào.
“Có chứ. Hắn đã đá tớ.” Min dừng gạt tay. Thật là tuyệt, hộp nhạc có bài hát của Elvis. Ngay lập tức, quán bar có vẻ khá khẩm hẳn lên. Cô nhét vài đồng xu vào và đẩy chốt tới bài “Hound Dog(3) ”. Thật tệ là Elvis chưa bao giờ ghi âm một bài nào có tên là “Dickhead (4).”
“Tớ đã biết là tớ không hề thích hắn ta,” Bonnie nói.
Min đi tới quầy bar roulette và cười gượng gạo với người pha rượu mảnh khảnh ăn mặc giống như một người chia bài ở sòng bạc. Cô ta có một mái tóc nâu đẹp, dài, xoăn, mềm mại, và Min nghĩ, Một lý do khác khiến mình không thể ngủ cùng David. Tóc của cô luôn luôn xù lên khi cô để xõa, và anh ta là loại người hẳn sẽ để ý đến điều đấy.
“Cho xin Rum và Coca,” cô nói với người pha rượu.
Có thể đó là lý do tại sao Liza và Bonnie không bao giờ có vấn đề với đàn ông: mái tóc tuyệt vời. Cô nhìn vào Liza, vóc người mảnh dẻ thon gọn trong bộ váy da màu tím có khóa kéo, lắc đầu về phía David với vẻ khinh bỉ rõ ràng. Được rồi, không chỉ là mái tóc. Nếu cô nhồi mình vào bộ váy của Liza, cô sẽ trông như cô em họ nhếch nhác bẩn thỉu của khủng long Barney. “Coca dành cho người ăn kiêng,” cô nói với người pha rượu.
“Hắn ta không phải là người đàn ông của đời cậu,” từ dưới vai Min, Bonnie lên tiếng, hai tay chống trên bộ hông nhỏ nhắn.
“Rum cũng dành cho người ăn kiêng,” Min bảo với người pha rượu, cô ta mỉm cười với cô rồi đi lấy đồ uống.
Liza cau mày. “Mà sao cậu lại hẹn hò với hắn?”
“Bởi vì tớ đã nghĩ có thể hắn là người đàn ông của đời mình,” Min bực tức. “Lúc đầu hắn thông minh, thành đạt và rất tốt. Hắn dường như là một sự lựa chọn sáng suốt. Và sau đó bất thình lình hắn trở nên kiêu căng với tớ.”
Bonnie vỗ nhẹ vào cánh tay của Min. “Thật là tốt vì hắn ta đã chia tay với cậu. Bởi vì bây giờ cậu có thể tự do cho đến khi người đàn ông của đời cậu tìm thấy cậu. Hoàng tử của cậu đang trên đường đến rồi.”
“Phải rồi.” Min nói. “Tớ chắc chắn là anh ta đang trên đường đến, tuy nhiên một chiếc xe tải đã đâm phải anh ta.”
“Đấy không phải là cách mọi việc diễn ra,” Bonnie dựa vào quầy bar, trông giống như một nàng yêu tinh trong những bộ phim cấm trẻ em dưới mười bảy tuổi. “Nếu định mệnh đã an bài, thì anh ấy nhất định sẽ đến nơi. Bất kể có bao nhiêu điều tồi tệ xảy ra đi chăng nữa, anh ấy vẫn sẽ đến với cậu và hai người sẽ bên nhau mãi mãi.”
“Gì vậy?” Liza nhìn vào Bonnie với vẻ không thể tin được, “Cánh đồng giấc mơ của búp bê Barbie à?”
“Thật ngọt ngào, Bonnie,” Min nói, “Nhưng đối với tớ, người đàn ông tốt cuối cùng đã chết khi Elvis ra đi.”
“Có lẽ chúng ta nên cân nhắc lại việc giữ Bon là người môi giới của chúng ta,” Liza nói với Min, “Bây giờ chúng ta có thể đang là cổ đông chính của Vương quốc Phép Thuật đấy.”
Min gõ ngón tay lên quầy bar, cố giải tỏa chút căng thẳng. “Đáng lẽ tớ phải biết David là một sai lầm khi tớ không thể buộc mình ngủ với hắn ta. Lần hẹn hò thứ ba của bọn tớ ấy, khi người bồi bàn mang thực đơn tráng miệng đến, David nói ‘Không, cảm ơn, chúng tôi đang ăn kiêng’. Tất nhiên, người ăn kiêng không phải là hắn ta vì thậm chí còn chả có đến tí mỡ nào thừa ra trên người hắn, và tớ đã nghĩ, ‘Tôi sẽ không cởi quần áo ra với anh đâu’, rồi trả một nửa hóa đơn và về nhà sớm. Sau đó, bất kỳ lúc nào hắn ta định tiến tới, tớ lại nghĩ đến người bồi bàn và bắt chéo chân lại.”
“Hắn ta không phải là người đàn ông của đời cậu,” Bonnie quả quyết kết luận.
“Cậu nghĩ vậy à ?” Min nói, và trông Bonnie thật tổn thương. Min nhắm mắt lại, “Xin lỗi, xin lỗi. Tớ thực sự xin lỗi. Chỉ là lúc này không phải là thời điểm thuận tiện cho những thứ đó, Bon à. Tớ đang tức giận. Tớ chỉ muốn tấn công một ai đó, chứ không phải là hướng về phía chân trời chờ tên khốn tiếp theo đi vào con đường của tớ.”
“Được rồi,” Bonnie nói. “Tớ hiểu mà.”
Liza lắc đầu với Min. “Xem này, cậu không thực sự quan tâm tới David, cho nên cậu chẳng mất gì cả ngoại trừ một bạn hẹn tới đám cưới của Di. Và tớ tán thành việc chúng ta không dự đám cưới. Nhìn đâu cũng thấy từ ‘thảm họa’ được viết khắp nơi, ngay cả khi không tính đến việc cô ấy sắp cưới bạn trai của bạn thân mình đi nữa.”
“Bạn trai cũ của bạn thân nhất. Và tớ không thể không dự. Tớ là phù dâu chính.” Min nghiến răng. “Chuyện này sẽ là địa ngục mất. Không chỉ vì tớ không có bạn hẹn, hoàn thành trọn vẹn mọi dự báo mà mẹ tớ từng đưa ra, mà còn vì bà quý David đến phát điên.”
“Bọn tớ biết,” Bonnie nói.
“Bà kể với tất cả mọi người về David,” Min nghĩ về khuôn mặt bé nhỏ háo hức của mẹ cô. “Hẹn hò với David là việc duy nhất tớ làm mà bà thích ở tớ kể từ khi tớ bị cúm vào năm nhất và sụt mất khoảng năm ki-lô-gam. Và bây giờ thì tớ không có David nào cả.” Cô cầm lấy cốc rượu dành cho người ăn kiêng từ người pha rượu, nói “Cảm ơn” và boa cho cô ta hậu hĩnh. Trên đời này chẳng thể nào có đủ lòng biết ơn cho một người phục vụ đã mang đồ uống đến vào một thời khắc như thế này. “Phần lớn thời gian chuyện mẹ tớ nghĩ gì về tớ không thành vấn đề bởi vì tớ có thể tránh mặt bà, nhưng với đám cưới ư? Không.”
“Vậy là cậu sẽ tìm một bạn hẹn khác,” Bonnie nói.
“Không, cậu ấy sẽ không làm thế,” Liza nói.
“Ồ, cảm ơn,” Min quay người khỏi quầy bar được trang trí rối rắm. Mô hình roluette đang làm cô choáng váng. Hoặc cũng có thể do cơn giận dữ.
“Chà, đấy là lỗi của chính cậu,” Liza nói, “Nếu cậu từ bỏ việc đưa xác suất thống kê vào kết cục của các cặp đôi với mọi người đàn ông mà cậu gặp, thay vào đó là đi ra ngoài với một ai đó có thể khiến cậu khuấy động, biết đâu thi thoảng cậu sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ đấy.”
“Tớ sẽ là một đống bùi nhùi với lòng tự trọng rách bươm cho xem,” Min nói, “Chẳng có gì sai khi hẹn hò một cách cẩn trọng cả. Tớ đã gặp được David như thế đấy.” Quá muộn rồi, cô nhận ra rằng đấy không phải là một lời thanh minh có lợi cho mình và uống một ít rượu để tránh những lời bình luận.
Liza bỏ ngoài tai những lời đó. “Bọn mình sẽ phải tìm ra một anh chàng cho cậu.” Cô bắt đầu quét mắt khắp quán bar, một điều cũng công bằng thôi khi mà hầu hết những người ở đây đều đã trố mắt nhìn cô. “Không phải anh này. Không phải anh này. Không phải anh này. Không. Không. Không. Tất cả những anh chàng này sẽ cố bán quỹ tương hỗ cho cậu.” Bỗng cô đứng thẳng người lên. “Xin chào. Chúng ta có người chiến thắng rồi.”
Bonnie dõi theo mắt cô. “Ai? Đâu?”
“Anh chàng tóc đen trong bộ vest màu xanh nước biển. Ở ngay giữa đầu cầu thang cạnh cửa ra vào.”
“Ở giữa à?” Min nheo mắt nhìn vào khu vực đầu cầu thang nhô cao ở lối vào quán bar. Nó đủ rộng cho một dãy bàn poker giả, bốn người đàn ông đang đứng ở một bàn nói chuyện với một phụ nữ tóc nâu trong bộ váy đỏ. Một trong bốn người là David, đang xem xét lãnh địa của mình qua tay vịn bằng sắt được khảm hình xúc xắc. Chỗ đầu cầu thang đó chỉ cao hơn những nơi còn lại trong phòng khoảng một mét rưỡi, nhưng David cư xử như thể đấy là một cái ban công. Anh ta hẳn là hết sức kiềm chế mới không vẫy tay giống nữ hoàng Elizabeth. “Đấy là David mà,” Min nói, quay đi. “Và một cô nàng tóc nâu nào đó. Chúa nhân từ, hắn ta đã hẹn hò với một người khác rồi.” Ra khỏi chỗ đó ngay, cô thầm nói với người phụ nữ tóc nâu.
“Quên cô tóc nâu đi,” Liza nói “Nhìn vào anh chàng ở giữa ấy. Chờ một tẹo, anh ta sẽ quay về phía này lần nữa đấy. Anh ta có vẻ không thấy David thú vị chút nào.”
Min nheo mắt nhìn lối vào một lần nữa. Anh chàng mặc vest xanh nước biển cao hơn David, tóc cũng tối màu hơn và dày hơn, nhưng còn lại thì, từ đằng sau, anh ta trông cũng như một David thứ hai, “Tớ đã thực hiện bộ phim đó đấy,” Min nói, và rồi anh ta quay lại.
Mắt đen, gò má góc cạnh, cằm cân đối, bờ vai rộng, mọi đường nét đều như được chạm trổ, và tất cả đều có vẻ nhẹ nhàng thảnh thơi khi anh ta nhìn chằm chằm ra khắp quán bar, phớt lờ David, kẻ bỗng trông như một thằng nhóc xấu xí.
Min hít mạnh khi mọi tế bào trong người cô bừng dậy và thầm thì, Người đàn ông này.
Sau đó cô quay đi trước khi một ai đó bắt gặp mình đang há hốc mồm vì ngưỡng mộ. Anh ta không phải là người đàn ông dành cho cô, mà đó chỉ là DNA đang tìm kiếm một người tặng tinh trùng thượng hạng trong cô lên tiếng. Mọi phụ nữ với một buồng trứng đang hoạt động trong căn phòng này hẳn là đều nhìn anh ta và nghĩ, Người đàn ông này. Chậc, sinh học nào có phải là định mệnh. Không cần nghĩ cũng biết mức thiệt hại mà một người đẹp trai như anh ta có thể gây ra cho một phụ nữ như cô là quá nhiều. Cô uống một ngụm rượu nữa để dập tắt suy nghĩ ấy và nói, “Anh ta khá bảnh.”
“Không,” Liza nói, “Đấy là điểm cốt lõi. Anh ta không bảnh. David mới xinh xắn. Anh chàng này trông rất đàn ông.”
“Thôi được, anh ta chứa đầy kích thích tố sinh dục nam,” Min nói.
“Không, anh chàng ở bên phải anh ta mới như vậy,” Liza nói. “Người đầu tròn ấy. Tớ cá là anh ta nói chuyện về thể thao và vỗ lưng người khác đôm đốp. Anh chàng mặc vest xanh nhìn lịch sự mà sắc sảo. Nói với cậu ấy đi, Bonnie.”
“Tớ không nghĩ thế,” Bonnie nói, khuôn mặt thiên thần của cô đằng đằng sát khí. “Tớ biết anh ta.”
“Trực giác mách bảo cậu à?” Liza nói.
“Không. Anh ta đã hẹn hò với chị họ Wendy của tớ. Nhưng…”
“Vậy là anh ta đáng bị chế nhạo,” Liza nói.
“…anh ta là một kẻ ra đòn rồi bỏ chạy,” Bonnie dứt lời. “Từ những gì Wendy kể thì anh ta mê hoặc bất cứ ai mà mình hẹn hò trong vài tháng rồi cắt đứt với người đó và đánh bài chuồn. Và cô ta không bao giờ biết là điều đó sắp xảy ra.”
“Quái vật,” Liza nói với vẻ lạnh nhạt. “Cậu biết đấy, đàn ông được phép rời bỏ người phụ nữ họ đang hẹn hò.”
“Chà, anh ta khiến họ yêu mình và sau đó bỏ rơi họ,” Bonnie nói, “Thế là xấu xa.”
“Giống David,” Min nói, sự nghi ngờ theo bản năng của cô đối với anh chàng mặc vest xanh đã được xác thực.
Liza khịt mũi. “Ôi trời, cứ như thể là cậu đã yêu David vậy.”
“Tớ đã cố,” Min gắt gỏng.
Liza lắc đầu, “Đồng ý, không thành vấn đề. Tất cả những gì cậu muốn là một bạn hẹn tới đám cưới. Nếu phải sau đôi ba tháng tên quái vật đó mới đá cậu, thì bảo đảm là cậu vẫn có bạn hẹn. Vậy nên chỉ cần ra đằng kia… ”
“Không.” Min xoay lưng lại với tất cả mọi người để tập trung nhìn vào mấy tấm ảnh đen trắng trên khắp quán bar: Paul Newman đang bắn bi-a trong bộ phim The Hustler, Marlon Brando ném xúc xắc trong Guys and Dolls, W.C.Fields quắc mắt qua các lá bài trong My Little Chickadee. Đâu rồi tất cả những người phụ nữ đánh bạc? Mà chỉ nội việc là phụ nữ thôi cũng đã là một rủi ro lớn rồi. Hai mươi tám phần trăm nạn nhân nữ đã bị giết bởi chồng hoặc người tình của họ.
Điều mà, khi nghĩ đến, chắc hẳn là lý do tại sao ở kia không có lấy một người phụ nữ dính đến cờ bạc. Sống với đàn ông là quá đủ hên xui may rủi rồi. Cô dằn lại thôi thúc muốn quay đầu lại và nhìn vào tên quái vật trên đầu cầu thang một lần nữa. Thật vậy, điều khôn ngoan nên làm là ngừng hẹn hò lại và đi kiếm một con mèo.
“Cậu biết là Min sẽ không ra nói chuyện với anh ta đâu mà,” Bonnie đang nói với Liza. “Theo thống kê mà nói, kết quả có thể không triển vọng.”
“Tớ nhổ vào nó,” Liza huých khuỷu tay vào Min và lắc Coca trong cốc của mình. “Hãy tưởng tượng đến mẹ cậu nếu cậu mang anh chàng này tới đám cưới. Thậm chí bà ấy có thể để cậu ăn đồ ăn có chứa chất carbonhydrat đấy.” Cô nhìn Bonnie. “Tên anh ta là gì?”
Mục lục
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17